Thứ Ba, 15 tháng 11, 2011

LECTIO DIVINA - ĐỌC KINH THÁNH TRONG TÂM TÌNH CẦU NGUYỆN

    Maurice Zundel: “Kinh Thánh là một Bí Tích, là tấm màn che. Qua đó, chúng ta phải khám phá ra khuôn mặt Tình Yêu”.

Bênêđitô XVI: Ngày 16.09.2005, ĐTC Bênêđitô XVI đã khích lệ áp dụng Lectio divina trong dịp kỷ niệm 40 năm công bố hiến chế Dei Verbum của Công Đồng Vaticanô II về Mạc Khải: “Tôi muốn đặc biệt nhắc lại và khích lệ áp dụng truyền thống xa xưa của Lectio divina: việc đọc áp dụng Sách Thánh kèm theo cầu nguyện đem đến cuộc đối thoại mật thiết trong đó người đọc nghe Chúa nói, và trong cầu nguyện đáp lại lời Chúa và tin tưởng phó thác cho Chúa qua việc mở rộng lòng (x. MK 25 18.11.1965). Nếu Lectio divina được đem ra thực hiện đúng đắn, tôi xác tín rằng sẽ đem lại cho Hội Thánh một sự canh tân thiêng liêng”.
Anselme Osb: “Người ta có thể thánh thiện, rất thánh thiện mà không biết gì đến thần học, nhưng không thể thánh thiện được nếu không lắng nghe Lời Chúa, không tháp nhập vào Lời Chúa trong đức tin, không gắn bó với Chúa Ki-tô, Đấng là Sự Thật, là Ngôi Lời nhập thể, nếu không để Chúa Thánh Thần dẫn đưa mình đi trong khiêm nhu và tin tưởng”.
1- DẪN NHẬP
“Không biết Kinh Thánh
 
là không biết Chúa Kitô” (Th. Giê-rô-ni-mô)
“Biết”: Biết đây, không phải chỉ là một cái biết tầm thường, hoặc một cái biết chỉ thuần kiến thức. Có nhiều nhà thông thái biết Chúa Kitô rất rõ qua kiến thức, nhưng thật ra vẫn chẳng “biết" tí nào... Phải biết theo chữ “biết” mà Mẹ Ma-ri-a đã sử dụng để đối thoại với thiên thần: “Việc ấy xảy ra thế nào vì tôi không biết đến việc vợ chồng”? (Lc 1,34 - bản dịch của Nhóm Phiên Dịch  Phụng Vụ Các Giờ Kinh; hoặc theo bản dịch Phụng vụ của HĐGMVN: “Việc đó xảy đến thế nào được vì tôi không biết đến người nam”).
“BIẾT”: dĩ nhiên phải qua học hỏi, nhưng biết ở đây phải qua giao tiếp, qua kết hiệp, qua trao thân... Và để biết Chúa theo cách này, chúng ta có một phương thế vô cùng hữu hiệu, vô cùng dễ dàng mà các đan sĩ ẩn tu rừng vắng xưa kia, các Giáo Phụ, các vị đại thánh trong Giáo Hội, và muôn muôn tâm hồn đạo đức đã và vẫn thực hiện, đó là LECTIO DIVINA.
Lectio divina là cầu nguyện, cũng có thể hiểu đó là một phương thức cầu nguyện, đọc Kinh Thánh để đi vào thông hiệp với Chúa. Đây là một cách thế cầu nguyện với Kinh Thánh, đòi hỏi phải đọc, lắng nghe, suy nghĩ và tiếp đến là cầu nguyện khởi đi từ Lời Chúa.
Những nguyên tắc của Lectio divina đã được bàn đến ngay khoảng năm 220 với Ôrigiênê. Ông đã quả quyết rằng, để đọc Kinh Thánh có hiệu quả, cần thiết phải chăm chú, bền bỉ và cầu nguyện. Lectio divina đã được thánh Amrôs đưa vào Châu Âu.
Ôrigiênê cũng đã nhấn mạnh đến tầm quan trọng đọc Kinh Thánh phải chú ý trên nhiều cấp độ tùy theo ý nghĩa.
Do vậy Lectio divina đã được thực hành theo học thuyết bốn ý nghĩa của Kinh Thánh, cũng do Ôrigiênê trình bày. Và Sách Giáo Lý Của Giáo Hội Công Giáo 1992 đã viết:
Các nghĩa được dùng trong Thánh Kinh
(Trích dẫn trong
Sách Giáo Lý của GHCG 1992 - ấn bản 2010)
115 Theo một truyền thống cổ xưa, có thể phân biệt hai nghĩa được dùng trong Thánh Kinh: nghĩa văn tựnghĩa thiêng liêng. Nghĩa thiêng liêng lại được chia thành nghĩa ẩn dụ, nghĩa luân lý và nghĩa dẫn đường. Sự hòa hợp sâu xa của bốn nghĩa này đem cho việc đọc Thánh Kinh cách sống động trong Hội Thánh tất cả sự phong phú của nó:
116 Nghĩa văn tự: Ðây là nghĩa được các lời của Thánh Kinh nói lên và được khoa chú giải nhận ra dựa trên những quy tắc giải thích đúng đắn. "Tất cả các nghĩa của Thánh Kinh đều đặt nền tảng trên nghĩa văn tự" ( Thánh Tô-ma Aquinô. Tổng luận 1, 1, 10, 1. ).
117 Nghĩa thiêng liêng: Vì tính thống nhất của kế hoạch của Thiên Chúa, không những bản văn Thánh Kinh, mà cả những sự việc và biến cố được bản văn nói tới, đều có thể là những dấu chỉ.
1. Nghĩa ẩn dụ: Chúng ta có thể hiểu biết các biến cố cách sâu xa hơn khi nhận ra ý nghĩa của chúng trong Ðức Ki-tô. Thí dụ cuộc vượt qua Biển Ðỏ là dấu chỉ cuộc chiến thắng của Ðức Ki-tô, và do đó cũng là dấu chỉ của bí tích Rửa Tội (x. 1Cr 10, 2).
2. Nghĩa luân lý: Các biến cố được Kinh Thánh thuật lại phải dẫn chúng ta đến hành động chính trực. Các biến cố đó được viết ra "để răn dạy chúng ta" (1 Cr 10, 11) ( x. Hr 3-4, 11).
3. Nghĩa dẫn đường: Chúng ta cũng có thể nhìn các sự việc và các biến cố trong ý nghĩa vĩnh cửu của chúng, theo nghĩa chúng dẫn đường (tiếng Hy lạp: anagoge, nghĩa là dẫn đường), cho chúng ta về Quê Trời. Thí dụ Hội Thánh nơi trần thế là dấu chỉ Giêrusalem thiên quốc ( x. Kh 21, 1-22, 5).
118   Có một câu thơ thời trung cổ tóm tắt bốn nghĩa ấy như sau :
Nghĩa văn tự dạy về biến cố,
Nghĩa ẩn dụ dạy điều phải tin,
Nghĩa luân lý dạy điều phải làm,
Nghĩa dẫn đường dạy điều phải vươn tới
(Rotulus prigiecaris I : ed A WALZ :
Angelium 6 (1929) Augustin de Dace).
Lectio divina là công việc lắng nghe Chúa là Đấng nói với chúng ta qua Kinh Thánh. Cách thực tiễn, Lectio divina là thời gian đặc biệt mỗi ngày dành cho việc lắng nghe này. Trong một ý nghĩa nào đó, Lectio divina là nghệ thuật thiêng liêng đầu tiên. Nghệ thuật này, rất quan trọng, dạy cho chúng ta biết tiếp nhận “Lời mỗi ngày” thế nào và phải đem ra thực hành như thế nào. Đó là điều chúng ta xin trong kinh Lạy Cha khi chúng ta đọc: “Xin cho ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời” rồi “Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày”. Học sống nghệ thuật này luôn là điều khẩn thiết đối với kitô hữu.
Chỉ riêng công việc lắng nghe cũng đã gồm tóm tất cả mọi huấn lệnh, và tất cả Tin Mừng. Tâm điểm của Kinh Thánh là yêu mến, yêu mến Thiên Chúa và yêu mến tha nhân. Vậy yêu mến đó chính là lắng nghe Lời của Chúa Kitô và đem ra thực hành: “Nếu kẻ nào yêu mến Thầy, thì vâng giữ Lời Thầy” (Ga 14,23, x. Ga 14,15.21).
Công việc đầy đủ của lắng nghe được tóm tắt lại: “Lắng nghe Lời Chúa và đem ra thực hành”. Đọc lên như thế thì chẳng có gì đơn giản hơn, nhưng thực tế cho thấy chẳng có thách đố nào đối với con người lại lớn bằng. Quả vậy:
1- Việc đem ra thực hành không phải chỉ là công việc của riêng con người. Nó không thể được thực hiện mà chỉ dựa trên sức của chúng ta. Hơn nữa
2- Lắng Nghe là công việc khởi đi từ Thiên Chúa: Chúng ta không chọn vài Lời đem vào thực hành, nhưng chính Thiên Chúa là Đấng, theo cái nhìn khôn ngoan của Người, ban cho chúng ta “Lời của mỗi ngày”. Lời này sẽ thích ứng hơn đối với những nhu cầu thật và thiết thực nhất của chúng ta.
Trong khi thực hành việc Lắng Nghe, chúng ta gặp phải hai điều:
a- Vực thẳm ngăn cách giữa cái chúng ta biết (trí hiểu, tư tưởng) và điều chúng ta làm (ý muốn, hành động)
b- Chúng ta nhận định rằng ý muốn của chúng ta thì lệch lạc, nó làm khác với việc đem ra thực hành Lời Chúa được đón nhận.
3. Chúng ta không biết phải làm gì để thoát ra được; khía cạnh thực hành: việc Lắng Nghe vượt thoát khỏi chúng ta. Chính Lectio divina sẽ dạy chúng ta một cách thực tế làm cách nào để lấp đầy vực thẳm này.
Theo các luật đan tu của các thánh Pacômiô, Augustinô, Basiliô và Biển Đức, việc thực hành Lectio divina, cùng với việc lao động và tham dự vào đời sống phụng vụ, là một trong ba cột trụ của đời đan tu.
Việc hệ thống hóa Lectio divina thành bốn giai đoạn có từ thế kỷ 12. Vào khoảng năm 1150, Guigues II le Chartreux, một đan sĩ Chartreux, viết một lá thư nhan đề “Chiếc thang của đan sĩ” (Scala Claustralium), trong đó ông thiết lập phương pháp bốn giai đoạn: đọc, suy niệm, cầu nguyện và chiêm ngắm. Đọc để tìm kiếm cuộc sống hạnh phúc, suy niệm tìm gặp được hạnh phúc, cầu nguyện để xin cho được hạnh phúc, chiêm ngắm là thưởng nếm hạnh phúc.
2- BẢN CHẤT CỦA LECTIO DIVINA

* Lectio divina chủ yếu là việc nhẩm đi nhắc lại Lời.
* Lectio divina là một trải nghiệm chuyên chú lắng nghe Chúa nói với lòng ta.
* Lectio divina việc đọc, suy niệm Kinh Thánh, nhất là kéo dài trong cầu nguyện chiêm niệm.
* Lectio divina là liên hệ đối thoại trong đức tin và tình yêu giữa ta với:
     - Chúa Kitô là Đấng nói với ta,
     - Trong Chúa Thánh Thần là Đấng dạy bảo ta,
     - và trong ánh mắt của Cha là Đấng nhìn ta.
* Lectio divina là một trải nghiệm đi vào nội tâm và trực tiếp dẫn chúng ta gặp gỡ Chúa một cách rất đặc biệt.
* Lectio divina là một tìm kiếm “hợp nhất - thông hiệp - hiện diện” được thể hiện một cách tiệm tiến trải dài theo thao tác và thực hành Lectio divina.
* Lectio divina khác hẳn với việc học Kinh Thánh. Việc học tìm đắc thủ, chiếm hữu Lời - Lectio divina dẫn đến trao hiến mình và lụy phục Lời.
3- NHỮNG KHÓ KHĂN
CỦA LECTIO DIVINA

* Đọc trong đức tin, cũng có nghĩa là chấp nhận sự khô khan của đoạn văn này, sự khó hiểu của đoạn văn khác hoặc hầu như không thể áp dụng được. Quan trọng là cứ trung thành thực thi Lectio divina nếu muốn nhận được ơn Chúa. Kiên trì sẽ đạt được những kết quả.
* Chúng ta hãy nhớ rằng cuộc đối thoại nghĩa thiết và thân tình không chỉ có trao đổi bằng lời, nhưng cũng có những lúc thinh lặng đầy ý nghĩa. Những lúc thinh lặng này nói với Chúa sự trống rỗng của tôi trước sự sung mãn vô biên của Người. Người mạc khải cho tôi qua Lời của Ngưởi...
* Thường Lectio divina không đem lại kết quả tức thời. Đó là một thao tác và một đam mê thực hành bền lâu; người ta không thể gặt hái ngay ngày hôm sau cái người ta mới gieo. Phải nhiều kiên nhẫn và âu yếm chờ đợi. Đàng khác, nếu bạn để Lời chiếm hữu được bạn, bạn sẽ sớm được hạnh phúc nghe được ngay cả sự thinh lặng của Lời.
* Trong nơi thinh lặng và cô tịch mà bạn đã chọn để thực hành Lectio divina, chắc chắn bạn sẽ cảm nhận được sự hiện diện của Kẻ Thù xúi giục bạn bỏ trốn, làm cho bạn cảm thấy sự cô tch thật nặng nề, làm cho bạn lo ra chia trí bằng mọi thứ, gây cho bạn đủ thứ ý tưởng trần tục.
   Bạn đừng để mình bị đốn ngã, đừng chán nản thất vọng nhưng hãy chống trả bởi vì Chúa không ở xa bạn và Người cùng với bạn chiến đấu trong cuộc chiến này.
   Nếu bạn gặp cám dỗ bỏ trốn, hãy chống cự, ngay dù bạn phải ở lại mà không thể thốt nên lời. Trong thinh lặng, bạn hãy cứ chống cự. Bạn cần phải làm quen với những giây phút cô tịch, thinh lặng, từ bỏ, nếu bạn muốn gặp được Thiên Chúa trong cầu nguyện một mình.
4. KẾT QU CỦA LECTIO DIVINA
* Kinh nghiệm về Lectio divina thực hành mỗi ngày mài dũa cái đói và cái khát Lời này là Lời vẫn luôn làm cho đói cho khát mà chẳng bao giờ cho bạn được hoàn toàn no thỏa hay đã khát.
Nếu là những người “thiêng liêng”, ta sẽ đói khát và chỉ có Lời mới có thể làm cho nỗi đói khát của ta được no thỏa.
* Ngôn sứ Amốt đã ni: “Ta sẽ gieo nạn đói trên xứ này, không phải đói bánh ăn, cũng không phải khát nước uống, mà là đói khát được nghe Lời Đức Chúa” (Am 8, 11).
* Những ai đã tiến triển trong việc thực hành Lectio divina đều nghiệm thấy rằng càng ngày càng cần ít những lời đi và càng phải tăng thêm LỜI.
* Sự chuyên chăm thực hành Lectio divina là dấu chỉ mức độ cuộc sống thiêng liêng của ta. Tất cả sự tiến triển thiêng liêng đều phát sinh từ việc ĐỌC và SUY NIỆM KINH THÁNH. Điều ta không biết, ta học được trong Kinh Thánh và điều ta đã học biết, ta giữ lại trong suy niệm, và điều ta đã suy niệm sẽ giúp ta biết đáp lời (Cầu Nguyện).
* Chúng ta không thể là những người mót lúa lơ đễnh trong Kinh Thánh, thỉnh thoảng “lượm” một vài Lời! Phải đắm chìm mình trong Kinh Thánh, phải “sống chết” với Kinh Thánh, phải làm quen với Kinh Thánh để trong thâm sâu của con người mình, Kinh Thánh chất đầy trí nhớ của ta. Vì, cuối cùng, Kinh Thánh là một cuốn sách bộc lộ những điều kín ẩn và bí mật cho những ai siêng năng tiếp cận với Kinh Thánh.
5- NHỮNG ĐIỀU LIÊN QUAN ĐẾN
VIỆC
THỰC HÀNH LECTIO DIVINA
a- Địa điểm thực hành Lectio divina
*   Tìm một nơi cô tịch và tĩnh lặng giúp bạn dễ cầu nguyện với Cha trong thầm kín... để có thể chiêm ngắm Người cách an bình.
*   Cố gắng tạo cho nơi đã chọn giúp bạn dễ giữ được sự thinh lặng bên ngoài là điều cần thiết tiên quyết cho thinh lặng nội tâm.
*   Tu phòng (nếu có) của bạn là nơi lý tưởng nhất để cảm nghiệm sự hiện diện của Chúa.
*   Địa điểm chọn lựa chính là nơi Chúa lôi kéo bạn tới để nói với bạn cách thân tình “lòng với lòng”. Nên cẩn thận chọn lựa địa điểm để sống giờ Lectio divina.
* “Thầy ở đó và gọi em” (x. Ga 11,38). Để nghe được tiếng của Chúa, bạn phải dẹp bỏ những tiếng khác... Để nghe được Lời, bạn phại hạ thấp giọng nói của bạn...
b- Thời gian để lắng nghe Lời
*   Có những lúc thích hợp hơn cho thinh lặng: giữa đêm, sáng sớm, hay tối khuya.
*   Xếp đặt tùy theo thời khắc biểu ngày sống của bạn, nhưng luôn phải trung thành giữ thời khắc này. Nếu có thể được thì nên ấn định giờ cho Lectio divina, tránh thay đổi lung tung.
*   Lectio divina phải được thực hành “mỗi ngày”, tốt nhất là vào cùng giờ ấn định. Nếu người ta chỉ dành cho Lectio divina những giờ trống (không biết làm gì khác)... kết quả sẽ có nguy cơ nghèo đi theo mức độ thực hành. Không đúng đắn tí nào nếu chỉ dành cho Chúa số thời gian thừa thãi trong ngày, coi như Chúa chỉ để trám cho đầy chỗ trống. Phải dành ưu tiên cho Lectio divina khi xếp chương trình cho ngày sống.
*   Thời lượng dành cho Lectio divina phải đủ dài, không chỉ từng khắc vụn vặt, vì cần phải có một thời gian dài đủ để lòng bạn có thể lắng trầm, an tĩnh để đi vào cầu nguyện. Nửa giờ là tối thiểu. Một giờ là tốt nhất. Những ngày tĩnh tâm nên dài thêm...
*   Đối với các đan sĩ, phải thực hành Lectio divina mỗi ngày vào một giờ khắc thích hợp và kéo dài đủ có thể đi vào đối thoại với người Bạn trung thành nhất.
*   Trước khi đi vào Lectio divina, bạn hãy hồi tâm và xác tín rằng chính Chúa muốn nói với bạn và chờ đợi bạn đáp lời. Đừng bao giờ quên rằng, trong Lectio divina, chính Chúa sẽ làm thỏa mãn ước vọng mà chính Người đã khơi gợi trong lòng bạn.
c- Một con tim để tiếp nhận Đấng nói với tôi
*   Khi thực hành Lectio divina, bạn hãy nhớ tới dụ ngôn “người gieo giống” diễn tả việc Chúa đang gieo Lời của Người. Trong thực tế, bạn là một trong các loại đất này: sỏi đá, hay đường đi cho mọi người dẫm trên, đầy gai, hoặc là một thửa đất tốt. Lời phải rơi vào trong bạn như trong thửa đất tốt và, “sau khi đã lắng nghe Lời với một tâm lòng tốt lành và kết hợp, bạn giữ lại Lời và làm cho Lời sinh hoa kết trái qua việc kiên trì” (x. Lc 8, 15).
*   Con tim được dựng nên cho Lời và Lời cho con tim. Bạn hãy thường xuyên đọc lại cách chậm rãi thánh vịnh 118, một thánh vịnh dài về lắng nghe Lời Chúa, cho tới khi Lời của Người biến thành lời của bạn. Con tim của bạn phải trở thành con tim của một người môn đệ luôn phục tùng những điều thuộc về Chúa, có thể trải nghiệm Lời, sẵn sàng lắng nghe, cũng có thể suy niệm và nắm giữ các lời của Người trong lòng bạn, theo gương Mẹ của Chúa (x. Lc 2,19 và 51).
d- Xin giúp đỡ: khẩn cầu Chúa Thánh Thần
*   Trước khi đi vào thực hành Lectio divina, cần phải nài xin Chúa cho có những tư thái xứng hợp để tiếp nhận Lời của Người trong niềm kính sợ Chúa (thờ phượng và với lòng tôn kính).
*   Mỗi lần đọc Lời của Người đều có một diễn biến nào đó. Tùy theo đức tin của ta, bản văn diễn ra dưới con mắt ta và Chúa Kitô giải thích bản văn đó cho lòng ta. Do vậy vô cùng cần thiết phải chuẩn bị đọc Lời bằng cách dành một thời gian cầu nguyện. Một lời kinh, một câu hát khẩn nài Chúa v.v...
*   Bạn hãy mở Sách Kinh Thánh để trước mặt bạn. Hãy tập sử dụng Sách Kinh Thánh với niềm tôn kính đặc biệt. Kinh Thánh là bánh Lời Chúa được bẻ ra phân phát cho bạn.
*   Hãy xác tín rằng khi đối diện với sách Kinh Thánh, bạn không đối diện với một cuốn sách mà đối diện với chính Chúa Kitô-Lời.
*   Hãy khẩn cầu Chúa Thánh Thần, vì chỉ có mình Người mới có thể giúp chúng ta hiểu được Lời. Hãy để Chúa Thánh Thần ngự xuống trong bạn để sức mạnh của Người cất màn che khỏi mắt bạn. Chỉ Thánh Thần có thể sinh ra Lời trong bạn như xưa Người đã làm cho các ngôn sứ, cho Mẹ Maria, cho Chúa Giê-su, cho các thánh sử.
*   Bạn hãy chờ đợi Người, bởi vì, dù có đến trễ, chắc chắn Người cũng sẽ đến. Sớm hay muộn, nếu bạn kiên trì, bạn sẽ nghe được lời hữu hiệu của Người ngay chính trong bạn. Bạn sẽ không còn cảm thấy cô độc nhưng được đồng hành, đối diện với bản văn Kinh Thánh, như viên quan người Êtiôpi được tông đồ Philípphê giải thích cho về bản văn Isaia (Cv 8, 26-38).
*   Nếu không khẩn cầu Chúa Thánh Thần, Lectio divina vẫn chỉ là một thao tác của con người, một cố gắng của trí tuệ. Bạn phải vượt xa mức độ đó nếu muốn đi vào trong đàm đạo thân thương và cầu nguyện với Chúa là Đấng nói với bạn và chờ đợi bạn đáp lời.
6- NHỮNG GIAI ĐOẠN
THỰC HÀNH LECTIO DIVINA
* Guigues II Le Chartreux đã theo câu Mt 7,7: “Anh em cứ xin thì sẽ được, cứ tìm thì sẽ thấy, cứ gõ cửa thì sẽ mở ra cho” và đề nghị như sau:
 Cứ xin trong khi ĐỌC
 Anh em sẽ nhận được trong SUY NIỆM
 Cứ gõ bằng CẦU NGUYỆN
 Anh em sẽ gặp được trong CHIÊM NGƯNG”.
  Qua câu này, Guigues đã diễn tả nền móng cho phương cách thực hành Lectio divina qua bốn bậc hay bốn giai đọan:
  LECTIO:                    ĐỌC (LẮNG NGHE)
  MEDITATIO:            SUY NIỆM
  ORATIO:                   CẦU NGUYỆN
  CONTEMPLATIO:  CHIÊM NGƯỠNG
                                     (KẾT HIỆP)
   Bốn giai đoạn cổ điển trên đây (Đọc - Suy - Cầu - Ngắm) theo Enzo Bianchi có thể chia thành hai giai đoạn chính:
- Giai đoạn một (ĐỌC - SUY), khách quan hơn, người ta để tính khác biệt của bản văn nói với mình;
- Giai đoạn hai (CẦU - NGẮM), chủ quan hơn, tính chủ quan của người đọc đi vào liên hệ với ý nghĩa của bản văn, để cho mình được phán đoán, hướng dẫn, yên ủi và đáp lại bằng cầu nguyện.
Và phương cách này sẽ được sử dụng, bành trướng, lặp lại, giải thích và áp dụng sau đó cho tới ngày nay.
* Và bởi vì Lectio divina chủ yếu là một cuộc đối thoại của tình yêu, nên cũng là:
   - TIẾP NHẬN trong lắng nghe (ĐỌC)
                                và suy nghĩ (SUY NIỆM)
   - HIẾN THÂN trong đáp lời (CẦU NGUYỆN)
   - GẶP GỠ trong hiệp thông  (CHIÊM NIỆM)
1. GIAI ĐOẠN ĐỌC
“Bắt đầu bằng việc đọc (lectio) bản văn, nêu ra một câu hỏi liên quan đến việc hiểu biết trung thực nội dung của bản văn: tự nó, bản văn Kinh Thánh muốn nói gì? Nếu không có giai đoạn  này, bản văn rất có thể chỉ trở thành một cớ để không bao giờ bắt ta gạt bỏ các tư tưởng của  mình” (Verbum Domini số 87).
*   Khi mở Sách Kinh Thánh, bạn đừng chọn một bản văn cách tình cờ hay gặp đâu đọc đấy, vì để đảm bảo một liên tục trong Lectio, nên đọc một cuốn trong Kinh Thánh từ đầu tới cuối, hoặc đọc các bài đọc trong phụng vụ. Đối với những người mới thực hành Lectio divina, thường nên khuyên họ theo các bài đọc trong Thánh Lễ hằng ngày, nhất là bài Phúc Âm.
* Bạn đọc bản văn không chỉ một lần, nhưng nhiều lần. Cũng khuyên đừng chỉ đọc bằng mắt, nhưng môi miệng bạn nên phát thành âm, và khi có thể còn nên đọc lớn tiếng.
*   Phải đọc một cách chậm rãi, chú ý, tiếp nhận, kính cẩn, không nuôi tham vọng làm giàu kiến thức. Mục đích nhắm tới không thuộc lãnh vực tri thức, nhưng chính là khám phá vị ngọt thiêng liêng của bản văn. Việc đọc này chính là nơi gặp gỡ giữa Thiên Chúa và bạn. Bạn hãy chú tâm nhận ra được sứ điệp mà Chúa nói riêng với bạn qua bản văn bạn đọc.
*   Đọc là một hình thức nghe luôn cho phép bạn có thể trở lại điều đã nghe. Điều quan trọng đó chính là biết lắng nghe Lời và ở lại trong Lời. Do vậy nên đọc lại nhiều lần, ít là ba lần.
*   Viện phụ Delatte đã viết cho các đan sĩ:
     “Thánh Kinh, đó chính là thư của Thiên Chúa gửi cho tạo vật của Người; hơn nữa đó còn là thư tình và do vậy đọc thư đó không theo tính cách phân tích văn phạm. Cần phải đọc bằng cặp mắt của trái tim”.
*   Đọc chậm rãi, an bình và nên lập lại nhiều lần để khắc ghi bản văn trong trí nhớ và trong trái tim của bạn giống như cây bút viết trên sáp mềm.
*   Đừng để mình bị lừa dối cho rằng bài đọc không dễ. Chắc hẳn, đọc thì đơn giản, nhưng có nhiều kiểu đọc. Kinh nghiệm cho chúng ta thấy rõ rằng đọc như là một việc làm đầu tiên của Lectio divina chỉ có thể dẫn đến chiêm ngắm khi hội đủ một số điều kiện:
      - nếu đọc đúng cách;
      - nếu biết đọc lại nhiều lần;
      - nếu việc đọc mở ra cho suy tư việc suy tư 
   này lại hướng dẫn và soi sáng cho việc đọc;
      - nếu việc đọc dẫn tới cầu nguyện;
      - và, cuối cùng, nếu việc đọc này sẽ đưa vào
   an bình và nghỉ yên trong Chúa.
Vài lời khuyên:
Đây là vài lời khuyên tổng quát để thực hành giai đoạn đọc hay  quan sát cho hiệu quả:
- Xem kỹ bản văn, nhất là đừng muốn lấp đầy những khoảng thời gian thinh lặng bằng những giả thiết kiểu “có lẽ”, “có thể”… Một bản văn chỉ nói điều nó nói: bắt nó nói điều nó không nói là vô ích.
- Chịu mất thời giờ để quan sát bản văn mà thôi. Đừng đi quá nhanh sang giai đoạn “suy niệm” và “chiêm niệm”, cho dù không phải lúc nào cũng dễ dàng phân biệt một cách rõ rệt các giai đoạn trong việc đọc Sách Thánh, vì quả thật là việc quan sát bản văn có thể đưa rất sớm tới việc suy niệm hay chiêm niệm hoặc cầu nguyện, và đừng bỏ qua!
- Cố đừng đưa những quan tâm riêng của mình vào bản văn. Tránh muốn tìm bằng bất cứ giá nào một mối dây liên hệ trực tiếp giữa bản văn Kinh Thánh với đời sống cụ thể hiện tại.
- Tìm trong bản văn điều có thể là chứng tá cho một Tin Mừng xuất phát từ Thiên Chúa. Chỉ sau đó ta mới có thể tìm những đòi hỏi cho ngày hôm nay xuất phát từ Tin Mừng ấy.
Lời Thiên Chúa trong Sách Thánh đến với con người qua những lời của con người. Đó là qui luật Nhập Thể. Thiên Chúa không viết sẵn Sách Thánh từ trời cao rồi gửi xuống cho con người! Thiên Chúa nói qua chính chứng từ đức tin của những người đã viết nên Kinh Thánh. Thế nhưng, có cả một khoảng cách về thời gian, não trạng, hình thức diễn tả giữa người đọc ngày hôm nay với những cộng đoàn đã sản sinh ra các cuốn sách làm thành Kinh Thánh. Kinh Thánh gồm những bản văn cổ kính, không phải lúc nào cũng đọc là hiểu ngay. Thế cho nên, cần phải bỏ thời gian để quan sát các bản văn mà ta muốn suy niệm và ngay cả muốn theo để thực hiện một phương pháp đơn giản vừa tầm tay.
********
2. GIAI ĐOẠN SUY NIỆM
“Sau đó, là suy niệm (meditatio), với câu hỏi: bản văn Kinh Thánh muốn nói gì với ta? Ở đây, riêng tư mỗi người, nhưng cũng trong tư cách là thực tại cộng đoàn, phải để cho mình bị chạm tới và chất vấn, bởi vì đây không phải là cứu xét các lời được nói ra trong quá khứ nhưng là trong hiện tại” (Verbum Domini số 87).

*   Suy, đó chính là nhai, là nghiền ngẫm... vì đó chính là: lặp lại, suy nghĩ, nhớ lại, giải nghĩa, đi sâu vào... Như thế Lời được hiểu kỹ hơn, được lĩnh hội. Sự lĩnh hội Lời vừa đọc, lắng nghe có kết quả như thể làm cho chúng ta nếm hưởng được vị ngọt, giúp chúng ta nhận ra được từng ý nghĩa sâu xa của Lời.
*   Tới giai đoạn này, việc đọc phải trở thành suy niệm chăm chú và sâu đậm bởi vì suy niệm ở đây trước hết là đào sâu sứ điệp mà bạn đã đọc và Chúa muốn nói với bạn.
*   Cần thiết phải tin chắc rằng suy niệm không có gì giống với việc tìm kiếm, phân tích hay chú giải. Suy niệm chú ý đến bản văn để khám phá ra sự phong phú, điểm thiêng liêng ẩn tàng, sứ điệp chính. Dừng lại ở những chữ chưa biết, gây ngạc nhiên, những từ mới. Dừng lại ở một câu hay một lời. Suy niệm đưa ta nhớ tới một câu khác trong Cựu Ước hoặc Tân Ước.
*   Khi một đoạn văn nào đó đánh động, gây chú ý cho ta, ta cần phải đọc và đọc lại, nhai đi nhai lại, đưa vào trí nhớ để nghiền ngẫm nó ngay cả khi ta đã xong Lectio divina.
*   Cũng cần nên đặt những câu hỏi cho mình. Bài đọc Kinh Thánh này đề nghị với tôi điều gì cho cuộc sống thiêng liêng của tôi, cho cuộc sống luân lý của tôi, cho cuộc sống con người của tôi? Bản văn của Lời này có thể soi sáng gì cho tôi để giải quyết một số vấn đề (cá nhân, cộng đoàn hay điều gì khác)? Đó chính là hiện tại hóa, tiếp nhận những ánh sáng và những giá trị chất chứa trong bản văn Kinh Thánh.
*   Hiểu được bản văn Kinh Thánh trong Lectio divina phần lớn lệ thuộc vào khả năng cải thiện của tôi về kiến thức Kinh Thánh nhờ chính Sách Kinh Thánh. Tôi sẽ luôn hiểu sâu hơn khi nhớ đến, đối chiếu với những bản văn tương tự. Điều này sẽ soi sáng, giúp khai triển sứ điệp và nhờ Chúa Thánh Thần tác động cho tôi hiểu sâu, hiểu đầy và hiểu cách thiêng liêng hơn. Dĩ nhiên, được thế cần phải năng đọc Kinh Thánh.
Cần lưu ý:
Trong việc đọc Sách Thánh để suy niệm, mục đích của việc suy niệm là, trong giai đoạn thứ nhất, tìm lại “sứ điệp hạnh phúc” hay “Tin Mừng” này và dừng lại ở điểm đó. Trong giai đoạn thứ hai, chỉ khi và nếu bản văn có sẵn, ta mới có thể hướng các yêu cầu của bản văn và “hiện tại hóa” bản văn. Giai đoạn suy niệm có thể chia làm hai:
1. Tìm sứ điệp hạnh phúc hay Tin Mừng, tức là lời chứng của đức tin mà bản văn muốn nêu lên và xuất hiện nhờ giai đoạn trước đó, tức là giai đoạn quan sát.
2. Suy nghĩ về những hệ luận mà ta có thể rút ra cho đời sống ki-tô hữu ngày hôm nay. Phải dùng những phương thế nào để làm cho khía cạnh sứ điệp hạnh phúc đã được bản văn miêu tả được nổi bật lên.
Quả là không thể phân biệt rạch ròi ranh giới của những giai đoạn khác nhau trong việc đọc Sách Thánh để suy niệm. Suy niệm và chiêm niệm thường hòa trộn với việc quan sát. Theo phương pháp sư phạm và để đi sâu hơn vào cái hợp lý của việc đọc Sách Thánh để suy niệm, ta phải cố gắng tối đa để phân biệt các giai đoạn này hầu tiếp theo đó có thể thoát ra.

*****
3. GIAI ĐOẠN CẦU NGUYỆN

“Rồi người ta đi tới phần cầu nguyện (oratio) với câu hỏi: Ta phải nói gì với Chúa để đáp lại Lời Người? Việc cầu nguyện như là khẩn xin, chuyền cầu, tạ ơn và chúc tụng, là cách thế đầu tiên mà Lời Chúa dùng để biến đổi chúng ta”. (Verbum Domini số 87).
Quan sát, suy niệm, chiêm niệm là ba giai đoạn có thể được dùng để “đọc và suy niệm Kinh Thánh” hoặc đọc Kinh Thánh với tinh thần tin và cầu nguyện. Khi quan sát, ta hỏi xem: “Bản văn được làm nên như thế nào?” Khi suy niệm: “Bản văn muốn truyền đạt chứng từ đức tin nào?” Khi chiêm niệm, câu hỏi sẽ là: “Bản văn khiến chúng ta phải nói gì? Bản văn muốn giúp chúng ta nói với Thiên Chúa điều gì?” Đấy chính là lúc phải diễn tả ra trước mặt Thiên Chúa phản ứng của chúng ta do Lời Thiên Chúa đã được nghe và suy niệm khơi lên.
Dành riêng một giai đoạn để gọi là giai đoạn cầu nguyện không có nghĩa là không được cầu nguyện trong giai đoạn quan sát và suy niệm. Thái độ cầu nguyện có thể có ngay từ khi bắt đầu việc đọc Sách Thánh này. Bắt đầu, ta có thể cầu xin Chúa Thánh Thần. Trong khi đọc, luôn có những khoảnh khắc ngắn ngủi để cầu nguyện. Ngay việc suy niệm đã là cầu nguyện rồi. Nhưng khi đọc Sách Thánh để cầu nguyện, cho dù là ở giai đoạn nào cũng có thể cầu nguyện, vẫn có một khoảnh khắc đặc biệt dành để cầu nguyện. Khoảnh khắc này là giai đoạn thứ ba, giai đoạn cầu nguyện sẽ dẫn tới kết hiệp...
  - Lời cầu nguyện theo sau việc suy niệm có thể là một lời cầu nguyện tự phát. Để cho hợp với điều mình đã nghe là Lời Thiên Chúa khi đọc và suy niệm, lời cầu nguyện có thể là lời ca ngợi hoặc tạ ơn, khẩn nài hoặc xin tha thứ. Điều quan trọng là lời cầu nguyện tự phát không được chỉ có tính cách cá nhân, nhưng còn phải phản ánh chiều kích cộng đoàn. Nên nhớ, chúng ta đang cầu nguyện trong Hội thánh.

*   Bạn đã lắng nghe qua việc đọc và suy, bây giờ bạn có thể nói qua cầu nguyện. Nếu bạn đã biết điều bản văn nói lên và nói với bạn, bạn có thể nói với Người điều gì?
*   Lời đã đến với bạn qua bản văn, qua việc đọc; Lời đã được đào sâu tìm hiểu qua việc suy niệm. Bây giờ Lời quay trở lại với Thiên Chúa dưới hình thức của cầu nguyện. Cầu nguyện chúc tụng, tạ ơn, xin ơn, tạ lỗi v.v...
*   Ở đây chúng ta đi vào đàm đạo với Chúa. Chính là lúc con tim của bạn, tâm hồn của bạn đáp lại Chúa đã nói với bạn qua Lời của Người.
*   Bây giờ bạn hãy nói với Chúa, trả lời Người, đáp lại những mời gọi, những linh hứng của Người, điều Người xin bạn, sứ điệp Người nói với bạn qua Lời mà bạn đã đọc, đã lắng nghe, đã hiểu, đã đào sâu nhờ Chúa Thánh Thần trợ giúp.
*   Bạn đừng quá dừng lại ở suy nghĩ; hãy đi vào đàm đạo và nói như một người bạn nói với Bạn mình (Đnl 34, 10).
*   Nếu có những chữ lúc đầu cảm thấy khó, bạn hãy nhớ rằng sự thinh lặng cũng là một cách thế đáp lời, tốt đối với người cầu nguyện trong việc quên mình và cũng tốt đối với Đấng biết mọi sự.
*   Bạn hãy cố gắng tôn trọng tiến trình song đôi này:
 1- Để cho Chúa xuống trong bạn, bởi vì cầu nguyện trước khi là một việc nâng tâm hồn lên tới Chúa, đầu tiên là việc Chúa xuống trong bạn. Người đến gặp gỡ bạn để đi vào đàm đạo với bạn.
 2- Tiếp đến bạn hãy để cho lời nguyện của bạn thoát ra. Chúa Giê-su khuyên thánh nữ Catarina Sienna: “Con hãy tạo cho mình thành sức chứa, Thầy sẽ biến mình thành suối tuôn trào”. Lời cầu nguyện phải đơn sơ, tự nhiên. Lời cầu nguyện ở đây là kết quả, có nghĩa là hoa trái của việc đọc và suy, hơn là một phương thế để tiếp cận với thần linh.
*   Lời đã đến trong bạn và bây giờ đương nhiên Lời quay trở về với Người dưới hình thức cầu nguyện. Hiểu thế, thánh Augustinô đã nói: “Khi bạn lắng nghe là lúc Chúa nói với bạn; khi bạn cầu nguyện, là bạn nói với Chúa”.
*   Cầu nguyện chính thật phát sinh từ Lời của Thiên Chúa và được Lời của Thiên Chúa nuôi dưỡng. Đó là lời cầu nguyện dâng lên từ một trái tim được chính Lời đánh động. Vậy bạn hãy cầu nguyện với chính những lời của Thiên Chúa. Đây chính là thời gian tuyệt vời của cuộc đàm đạo thân thương âu yếm: nếu bạn kiên trì, bạn sẽ đi từ ngỡ ngàng tới ngạc nhiên thán phục.
*   Khi bạn gặp khó khăn cầu nguyện, bạn hãy đơn sơ chậm rải - và nếu cần thì lặp lại nhiều lần - kinh Lạy Cha. Đó chính là kinh nguyện của Chúa Giê-su, lời kinh mà Người đã dạy chúng ta và luôn xứng tầm với mọi môi miệng và mọi con tim! “Lạy Cha chúng con ở trên trời”, lời kinh này nâng bạn lên để gặp gỡ, đàm đạo với chính Thiên Chúa là Cha của bạn.
4. GIAI ĐOẠN CHIÊM NGƯỠNG
(KẾT HIỆP)
“Cuối cùng, Lectio divina kết thúc bằng sự chiêm ngưỡng (contemplatio), khi đó, ta đón nhận chính cái nhìn của Người để phán đoán thực tại như một hồng ân của Thiên Chúa, và chúng ta tự hỏi: Chúa yêu cầu chúng ta phải hoán cải tinh thần, con tim và đời sống như thế nào? Trong Thư gửi tín hữu Rôma, thánh Phao-lô khẳng định: “Anh em đừng có rập theo đời này, nhưng hãy cải biến con người anh em bằng cách đổi mới tâm thần, hầu có thể nhận ra đâu là ý Thiên Chúa: cái gì là tốt, cái gì đẹp lòng Chúa, cái gì hoàn hảo” (12,2). Quả thật, việc chiêm ngưỡng nhắm tạo ra trong ta một cái nhìn thực sự khôn ngoan trên thực tại, như Thiên Chúa nhìn, và kiến tạo trong ta “tư tưởng của Đức Ki-tô” (1 Cr 2,16). Ở đây, Lời Thiên Chúa xuất hiện như một tiêu chuẩn để biện phân: Lời “sống động, hữu hiệu và sắc bén hơn cả gươm hai lưỡi: xuyên thấu chỗ phân cách tâm với linh, cốt với tủy; lời đó phê phán tâm tình cũng như tư tưởng của lòng người” (Hr 4,12). (Verbum Domini số 87).
*   Đó chính là lúc đàm đạo êm đềm với Thiên Chúa, không với một ước mong nào khác ngoài ước mong ở gần kề bên Người. Sự hiện diện này và sự ở gần kề này luôn im lặng hơn, như trong một cuộc đi dạo của hai người yêu nhau, vào một lúc nào đó, sau khi đối thoại và vui sướng được gặp lại nhau, người ta chỉ đơn sơ ở gần kề bên nhau, ở bên cạnh nhau. Như thế, luôn gần với Chúa hơn, ta nhận thức được ý tưởng của Người sâu xa hơn, ta cảm nhận lòng Người rộng mở và ta chỉ việc buông mình đi vào.
*   Không còn nghi ngờ gì cả, từ giờ phút này Người đối diện với ta; ta chỉ còn cần phải nhìn Người, chiêm ngắm Người để kết hiệp với Người, như Ma-ri-a Ma-đa-lê-na, như Ma-ri-a em cô Mát-ta kề bên chân Thầy. Bỡ ngỡ, ngạc nhiên, cảm phục: Chiêm ngắm, chiêm ngưỡng, kết hiệp  là thế và chỉ là thế. Không phải là xuất thần, cũng không phải là một trải nghiệm ngoại thường, nhưng là rất bình thường: chiêm ngắm chính Người và để cho Người thâm nhập vào mình.
*   Kết hiệp, đó chính là gặp gỡ Lời vượt trên những ngôn từ.
*   Kết hiệp là khát mong tạo nên do sự vắng mặt bề ngoài, hay thỏa thuê về sự hiện diện của nhau.
*   Kết hiệp là thái độ kiên nhẫn và êm dịu của lòng kiên trì của ta. Nó là sự trung thành chờ đợi trong thinh lặng. Kết hiệp, chính là “biết kiên trì”!
*   Chính yếu là biết đặt mình trong tư thái sẵn sàng, biết đi vào trong chính mình để gặp gỡ Đấng ngự trong đó. Tác giả Tauler nói: “Thiên Chúa thường đến gặp thăm ta, nhưng ta thường không có mặt trong nhà mình”.
*   Kết hiệp không là gì khác ngoài việc đàm đạo lòng với lòng, êm đềm và an bình với Chúa và trong Chúa, không cần phải rườm lời để tạo lên sự gần gũi này. Sự thinh lặng thay cho ngôn từ.
*   Kết hiệp không do cố gắng suy niệm và ý chí thao tác gì cả, nhưng là một ơn ban của Đấng soi sáng đôi mắt của lòng ta (Chúa Thánh Thần).
*   Kết hiệp không phải là điều ta đạt được do những cố gắng cá nhân mình, không phải là một trạng thái đến từ bên ngoài; nhưng đó chính là quả tự nhiên, chín mùi từ hạt mầm của việc chúng ta cầu nguyện với Lời Chúa (Đọc Kinh Thánh trong tâm tình cầu nguyện: Lectio divina).

*****

5. GIAI ĐOẠN HÀNH ĐỘNG

“Kế đó, cũng nên nhớ rằng Lectio divina không kết thúc trong năng động của nó bao lâu nó chưa mở ra với hành động (actio), thúc đẩy người tín hữu dâng hiến đời mình cho người khác trong tình bác ái.
Các chặng này được tổng hợp và gồm tóm cách tuyệt diệu nơi dung mạo Mẹ Thiên Chúa, là gương mẫu cho tất cả các tín hữu về việc ngoan ngoãn đón tiếp Lời Thiên Chúa, vì Mẹ “hằng ghi nhớ mọi kỷ niệm ấy, và suy đi nghĩ lại trong lòng” (Lc 2,19; x. 2,51), Mẹ biết tìm ra mối liên kết sâu xa đang hợp nhất các biến cố, các hành động và các sự vật tưởng chừng rời rạc, trong kế hoạch vĩ đại của Thiên Chúa[1](Verbum Domini  số 87).
Một hướng sống
Điều người ta tìm kiếm trong bản văn, không phải là một ý nghĩa trừu tượng, phi thời gian, nhưng là một sức mạnh có thể xây dựng và biến cải người đọc[2].
Chính Chúa Thánh Thần là Đấng mở cửa để chúng ta hiểu Kinh Thánh dưới nhiều chiều kích khác biệt, người ta nói đến ý nghĩa thiêng liêng của Kinh Thánh, không quên rằng nghĩa chữ (đen) của bản văn luôn là khởi điểm. Ý nghĩa thiêng liêng này quả thực là một thế giới của ý nghĩa mà người ta cố công giải thích[3] và đem áp dụng vào cuộc sống cụ thể.
- Có một chiều kích của ý nghĩa thiêng liêng xây dựng đức tin bằng cách khám phá cho chúng ta Chúa Kitô và Giáo Hội.
- Một chiều kích khác dạy chúng ta hoạt động trong chân lý và tình yêu.
- Và một chiều kích khác bày tỏ cho chúng ta và lôi kéo chúng ta tới điều chúng ta khát vọng: hạnh phúc mai sau.
Chúng ta tìm gặp việc thực thi ba nhân đức đối thần tạo nên cuộc sống của người được chịu phép rửa: đức tin, đức cậy, đức mến.
Lectio divina là một thực hành đọc Kinh Thánh có sức hoán cải, phúc âm hoá chúng ta và biến đổi chúng ta thành những người rao giảng Tin Mừng.
1 Tx 2, 13: “Khi chúng tôi nói cho anh em nghe Lời Thiên Chúa, anh em đã đón nhận, không phải như lời người phàm, nhưng như Lời Thiên Chúa, đúng theo bản tính của Lời ấy. Lời đó tác động nơi anh em là những tín hữu”.
Hr 4,12: “Lời Thiên Chúa là lời sống động, hữu hiệu và sắc bén hơn cả gươm hai lưỡi: xuyên thấu chỗ phân cách tâm với linh, cốt với tuỷ; lời đó phê phán tâm tình cũng như tư tưởng của lòng người”

----- 000 -----

Trích trong “Thang đan sĩ”
của Guigues II le Chartreux:
Đọc là tìm kiếm sự dịu dàng của đời sống vĩnh phúc, suy niệm thì tìm ra nó, cầu nguyện là để xin nó, chiêm ngắm là để cảm nếm nó. Đó chính là lời Chúa nói: Hãy tìm sẽ thấy. Hãy gõ thì cửa sẽ mở cho. Hãy tìm bằng cách đọc, sẽ gặp được bằng cách suy niệm. Hãy gõ bằng cầu nguyện, và hãy vào bằng suy ngắm.
Việc đọc đem đến cho miệng ta một lương thực bổ dưỡng, suy niệm làm ta nhai và nghiền nát lương thực đó, cầu nguyện giúp ta nếm hưởng được sự êm dịu đó, còn chiêm ngắm là chính sự dịu dàng đó, nó làm ta cứ vui thỏa và đổi mới ta.
Đọc thì còn ở một lớp vỏ, suy niệm thì ở trong tủy, cầu nguyện thì ở trong việc diễn tả ước muốn, còn chiêm ngắm ở trong niềm vui sướng cảm nhận sự dịu dàng đã đạt được.
.....
Đọc là một chăm chú học hỏi Kinh Thánh với tinh thần gắn bó.
Suy niệm là một việc làm của trí tuệ, để thăm dò tỉ mỉ một chân lý ẩn kín.
Cầu nguyện nâng tâm lòng lên với Chúa để tránh xa những điều xấu và đạt được những điều tốt.
Chiêm ngắm, là nâng hồn lên trong Chúa, nếm hưởng những niềm vui êm dịu vĩnh hằng.
...
Đọc, suy niệm, cầu nguyện và chiêm ngắm, được kết nối với nhau cách rất chặt chẽ và sẵn sàng hỗ trợ nhau mỗi khi cần, đến độ những bậc thang đầu tiên chẳng dùng gì được nếu không có những bậc thang sau và như vậy chẳng bao giờ người ta có thể đạt tới bậc này nếu không đi qua bậc kia, hoặc trừ trường hợp rất ngoại lệ.
Vậy đâu là sự suy niệm có hiệu quả? Chính là suy niệm dẫn đến cầu nguyện sốt sắng và việc cầu nguyện này thường dẫn tới việc chiêm ngắm rất êm dịu ngọt ngào.
----
Như thế, không có suy niệm, việc đọc chỉ là khô khan; không đọc, suy niệm sẽ đầy sai lầm; không có suy niệm, cầu nguyện sẽ nguội lạnh; không có cầu nguyện thì suy niệm cũng chỉ vô ích và chẳng mang tới kết quả gì. Cầu nguyện và lòng sùng kính kết hợp với nhau đạt được chiêm ngắm; trái lại, đạt được chiêm ngắm không cần cầu nguyện thì thật là một ngoại lệ hiếm có và có thể là một phép lạ.




[1]    2. x. Sứ điệp chung kết, s. 9.
[2]  Dom Armand Veilleux, La lectio divina comme école de prière...
[3]  Chemin d’interprétion... se porte en avant, de l’évène-ment à l’avènement de Dieu dans l’histoire. Paul Beauchamp, Testament biblique, être un héritier de la Bible, p. 75. Bayard 2001.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

BACK TO TOP